Kàm-chhat-īⁿ

Kàm-chhat-īⁿ (監察院) sī Tâi-oân Tiong-hôa Bîn-kok Chèng-hú ê chòe-ko kàm-chhat ki-koan, 1931 nî 2 goe̍h sêng-li̍p, kán-chheng Kàm-īⁿ (監院). I-chiàu Tiong-hôa Bîn-kok Hiàn-hoatGō͘-īⁿ tiong ē-tàng hū-chek hêng-sú tân-he̍k-khoân, kiù-kí-khoân, kàm-chhat-khoân (tiâu-cha-khoân), kàm-chhì-khoân kap sím-kè-khoân. 1992 nî chìn-chêng, hām Kok-bîn Tāi-hōe kap Li̍p-hoat-īⁿ kiōng-tông hêng-sú kok-hōe chit-khoân. Chit-ê ki-koan siong-tong î Au-bêng ê Au-chiu Sím-kè Īⁿ kap Bí-kok ê Chèng-hú Būn-chek Sú.

Kàm-chhat-īⁿ thiaⁿ-sià

Kàm-chhat-īⁿ iû úi-oân 29 lâng cho͘-chit, iû chóng-thóng thê-miâ, keng-iû Li̍p-hoat-īⁿ tông-ì jīm-bēng, jīm-kî 6 tang. Kàm-chhat úi-oân kî-tiong chi̍t lâng chò īⁿ-tiúⁿ, chi̍t lâng chò hù-īⁿ-tiúⁿ.