Pâi-oan-gí

tâi-oân pún-thó͘ ê gí-giân chi-it

Pâi-oan-gí (Pâi-oan-gí: Pinayuanan) sī chi̍t-chióng Tâi-oân ê goân-chū-bîn gí-giân. Chit-chūn iā chiâⁿ-chò kok-ka gí-giân ê chi̍t-chióng.[1]

Jī-sû piàn-hòaSiu-kái

Sû-thâuSiu-kái

  • ka-: iōng-lâi piau-sī siōng goân-sú ê, á-sī kòe-khì
  • maka: kòe-khì, thong-kòe, á-sī kóng í-keng oân-sêng ê
  • paka: tì-sú tāi-chì óng chi̍t-ê hong-hiòng hoat-tián
  • kasi: ùi...tó-ūi lâi
  • ki: tek-tio̍h

Gōa-pō͘ liân-kiatSiu-kái

Wikipedia ū Pâi-oan-gí ê pán-pún.

Chham-khó Chu-liāuSiu-kái

  1. 聯合新聞網. 立院三讀 原住民族語列為國家語言 - 政治 - 要聞 - 聯合新聞網.