Kńg-chi̍h-ōe[1] (Eng-gí: glossolalia), mā hō chò hong-giân,[2] sī chi̍t kóa chong-kàu-sèng ê tiûⁿ-ha̍p chhut-hiān hông jīn-ûi sī ū sèng-lêng hong-bīn ì-gī, m̄-koh lâng bô-hoat-tō͘ ti̍t-chia̍p thiaⁿ-ū ê giân-gí. Tī gí-giân-ha̍k-siōng che sī chi̍t khoán bô ì-sù ê hoat-siaⁿ. Ki-tok-kàu lāi-bīn bô kâng kàu-hōe tùi "kóng hong-giân" ê tāi-chì ū bô kâng ê khoàⁿ-hoat.

Iōng-gí hoan-e̍kSiu-kái

Tâi-gí Âng-phôe Sèng-keng ê hoan-e̍k sī "kî-biāu ê giân-gí"; Choân-bîn Tâi-gí Sèng-keng ū hoan-e̍k chò "kńg-chi̍h-ōe"; nā Pa-khek-lé Sèng-keng ū iōng "im-gú".

Chham-khóSiu-kái

  1. Choân-bîn Tâi-gí Sèng-keng
  2. Kai Jōe-liâm (1928 nî 6 goe̍h). "Kóng Hong-giân". Kòa-chhài-chí. 28. 

Liân-kiatSiu-kái

Siong-koanSiu-kái

  • Xenoglossia, put-bêng goân-in ē-hiáu kóng gōa-kok-ōe ê hiān-siōng.